Mùa cuối
Trước kia
anh đã nghĩ rằng miễn là bản thân có thể sống sót cho đến khi những thứ quan trọng
bị tước khỏi tầm tay ,chẳng còn gì nữa, chẳng còn gi thuộc về anh nữa , em còn
nhớ không ,ngày đầu anh gặp em trong cơn mưa đầu mùa, cơ thể mảnh khảnh lấm tấm
những giọt nước tuy vậy nhưng em vẫn cười, một nụ cười thật tươi và em đã trao
anh những tia hy vọng ấm áp, anh vẫn còn nhớ rõ nét mặt ngờ nghệch của em khi
biết anh sống cạnh nhà nó thật đáng yêu biết bao, anh chưa từng nghĩ mình lại
có cảm giác như thế để rồi cho một ngày chính anh đã không nhận ra rằng anh yêu
em mất rồi và những đêm sau đó anh không thể ngủ được bởi vì anh muốn em nghĩ về
anh , nhưng anh lại sợ như vậy, nên anh chỉ biết lặng im , anh đã yêu em nhưng
không cách nào để gửi em tình cảm này, phải nói thế nào mới có thể tả được cảm
giác này, mỗi khi được gặp và yêu em trong lòng anh lại càng đau nhói, cho đến
một ngày em đến bên anh với đôi má ửng hồng, tim anh dường như đã chậm lại, “
Hãy ở bên em “ là những gì em muốn nói từ
tận đáy lòng, anh đã nhận ra em đã dành hết những tất cả cảm xúc và can đảm của
mình để nói với anh điều đó , trong một khoản khắc anh thấy thật có lỗi với em,
nếu sợi dây định mệnh đã se duyên cho ta và làm nên điều kì diệu thì anh cũng
có thể, anh đã lấy hết can đảm và ôm em thật chặt, sẽ chẳng có gì là mãi mãi,
anh vẫn biết như thế … Mỗi ngày em đều gửi tin cho anh ,nếu không có biểu tượng
mặt cười thì anh lại cảm thấy bất an, hơn bất cứ ai, hơn bất cứ thứ gì, chính
là em đó, ngoài em ra anh chẳng muốn bất
cứ gì khác nữa , chỉ cần có em là đủ rồi, những lúc chỉ có hai người ,anh không
thể bình tĩnh, chẳng kiểm soát nổi bản thân và đã biến thành trò cười cho em,
nhưng nó có vẻ ổn bởi những nụ cười ngây thơ của em….. Cảm xúc về lần đầu biết
yêu em anh vẫn còn nhớ rất rõ, anh không muốn em rời xa anh , cảm ơn em , anh
luôn yêu em, anh đã rất hạnh phúc khi được gặp em, thật sự rất hạnh phúc, cho đến
chết chắc chắn anh vẫn sẽ không quên em …..Một vùng trời đơn sắc, những trận
mưa không ngớt , anh chỉ biết khóc , khóc cho đến khi không còn gì nữa, cuộc đời
như những giấc mộng mờ ảo, anh đã không thể giữ đôi tay em lại, anh đã từng tin
rằng những ngày bên em sẽ tiếp tục mãi mãi ,nhưng tại sao em lại cho anh biết, tại
sao em lại âm thầm gánh chịu một mình, em biết anh rất tệ trong việc đoán cảm
xúc của em mà. Cho đến lúc anh nhận ra thì đã quá muộn, anh chỉ có thể bên em
cho đến những giây phút cuối,trong sự đau đớn tột cùng đó em vẫn tặng anh một nụ
cười vô tư và định mệnh đôi ta dừng lại từ ngày đó….

Đăng nhận xét